Tuesday, February 24, 2026

Nửa thế kỷ sầu

 Nửa thế kỷ sầu

(Nhớ những ngày đi lính đóng quân ở Quận Bến Tranh,Tỉnh Định Tường..."Mỹ Tho")
Ta đứng tha hương giữa chiều gió lạnh
Gió xứ người se sắt mảnh hồn xưa
Mắt dõi theo mây trôi về vô định
Nghe quê nhà chừng thổn thức xa đưa
Nhớ con nước Tiền Giang mùa gió chướng
Lục bình trôi tim tím ven bờ sông
Thuở binh lửa giặc tràn qua thôn xóm
Khói súng che mờ phũ ánh trăng trong
Tuổi trẻ khoác trên vai màu áo trận
Chưa hiểu nhiều ngoài hai chữ quê hương
Đêm phục kích nghe tim mình đập vội
Sợ không về ăn kịp buổi trưa cơm
Bạn bè đó có kẻ còn người mất
Xác không về đành nằm lại bờ mương
Máu thấm đất bùn non nơi tiền tuyến
Cỏ mọc xanh che nỗi đắng đêm sương
Tiếng pháo vọng theo dài qua giấc ngủ
Giật mình nghe gió hú giữa bìa rừng
Ngày hành quân qua bao vùng tìm địch
Khi cham nhau hai phía bắn không ngừng
Đạn réo như mưa đang mùa nước đổ
Mồ hôi trôi theo giọt nước áo sau lưng
Buổi quân về trời gầm reo như đạn nã
Áo sủng bùn mà mắt đã ráo trân
Nhìn mây bạc trôi qua trời nắng gắt
Ta quên đời bước ngập nước trồi lên
Cánh đồng năng bạt ngàn vùng Đồng Tháp
Leo lên bờ ngồi ngóng bóng trực thăng
Lại bay tiếp qua Quơn Long Chợ Gạo
Nhảy trên cao đổ xuống đám ruộng trơ
Mấy tháng trời quần ướt chẵng được khô
Phèn vàng ố đôi ống quần gần gối
Và từ đó đời trôi theo lửa khói
Quê nhà lùi khuất bóng phía xa mờ
Chiến tranh dạy người ta quen mất mát
Học lặng im giữa tiếng khóc kêu đau
Nhiều điều chưa kịp nói lời trăn trối
Đã vùi sâu trong lòng đất bạc màu
Hòa bình đến mà tim đau oặn thắt
Ta ngã đời trong tù ngục gian nan
Lịch sữ sang trang mang niềm quốc hận
Giữa lòng ta chưa có được bình yên
Nghe tan nát lòng lê theo vết nhục
Chôn trong lòng, khất hẹn với non sông
Bước lưu lạc mang theo nhiều ký ức
Như vết thương chẳng chịu ngủ quên
Xứ người sáng đèn mà không thấy ấm
Cơm ăn đầy mà cổ họng nghẹn cay
Tiếng mẹ gọi trong mơ hồ thổn thức
Nghe như từ gió kéo sợi mây bay
Tiền Giang ơi khi mỗi mùa lúa chín
Có còn ai chờ đợi ngõ tre xưa
Hay chỉ có gió ru hàng cau cũ
Và con sông trôi lặng lẽ bốn mùa
Ta đã sống qua một thời binh lửa
Qua đói nghèo qua cảnh khổ chia ly
Nhưng chưa qua được miền xa ký ức
Mỗi đêm về vẫn nghe gọi thầm thì
Có những lúc ngồi nhìn theo tuyết đổ
Ngỡ là lớp tro súng phủ mái tranh
Nghe tim mình sầu run theo nhịp cũ
Một thời chinh chiến đó đã xa nhanh
Nếu mai nầy thân có về cát bụi
Xin làm hạt đất nằm cạnh bờ sông
Để nghe nước Tiền Giang trôi thủ thỉ
Kể ta nghe chuyện cũ rất đau lòng
Ta chẳng trách một thời qua lịch sử
Chỉ buồn cho phận số kiếp long đong
Sinh ra giữa vòng xoay thời dâu bể
Chưa kịp yêu đã vội mất xuân hồng
Giờ tóc bạc nhìn trăng nơi xứ lạ
Mới hay mình đã sống một đời không
Một nửa kia gửi nơi miền binh lửa
Một nửa nầy mang số phận lưu vong
HTH

No comments:

Post a Comment