Friday, March 20, 2026

TRƯỜNG CA ĐỜI THA HƯƠNG

 

TRƯỜNG CA ĐỜI THA HƯƠNG

Tha hương hề! tha hương! Rời cố xứ
Sau ngày tàn cuộc chiến nơi quê nhà
Đã vớt đời ta qua những ngày gian khổ
Nửa thế kỹ đời cơm áo thoáng qua
 
Ta giấu đời ta bao điều không nói
Theo tháng  năm chồng chất nỗi đau thầm
Như rong rêu dật dờ cùng cơm áo
Bao ước hẹn thề…thôi!..ngậm miệng câm
 
Ngày ấy quê hương chìm trong lửa hận
Người đi kẻ ở vỡ nát sơn hà
Cờ đổi màu rồi lòng người cũng nát
Thân đành trôi lạc giữa gió phong ba
 
Ta bỏ lại sau lưng bao kỷ niệm
Mồ mả ông cha cùng với mái nhà
Bỏ cả tuổi xanh cùng bao mộng lớn
Để tìm đường sống giữa đất phương xa
 
Không phải ta ham đời nơi xứ lạ
Chỉ vì con trẻ giữa buổi can qua
Không muốn đời con mang nhiều khổ lụy
Cuộc  trả thù độc ác kẻ phất cờ
 
Người thắng cuộc gieo mầm nghi kỵ ác
Đẩy người thua cuộc xuống tận bùn sa
Truy bức âm thầm qua từng hơi thở
Bóng đêm dài phủ kín xuống đời ta
 
Ta đã thấy bao nhiêu người gục ngã
Không  bom rơi hay trận chiến trường sa
Mà bởi tháng ngày âm thầm khốc liệt
Bị vùi thân trong bão táp phong ba
 
Nên đành đánh đổi cả đời phiêu bạt
Đem tương lai phó mặc với đường xa
Một bước ra đi là đành buông hết
Gieo đời mình cho cuộc sống phương xa
 
Ta nuốt lệ vào tận trong lồng ngực
Không dám quay nhìn phía ở sau ta
Chỉ sợ thấy quê hương chìm khuất bóng
Sẽ khiến lòng này vỡ nát xót xa
 
Nửa thế kỹ rồi mà còn nhớ mãi
Gió xứ người buốt lạnh cả thịt da
Những đêm thức trắng nơi miền đất lạ
Nghe lòng quặn thắt giữa chốn xa nhà
 
Những ngày tháng dần trôi qua lặng lẽ
Ta tập quen đời sống kiếp lưu dân
Ngôn ngữ mới như bức tường trước mắt
Mỗi lời nói đều ngơ ngớ phân vân
 
Công việc lạ đè lên đôi vai nặng
Bàn tay chai thêm những vết âm thầm
Ta học cách cúi đầu mà bước tiếp
Giữ trong lòng một nỗi nhớ xa xăm
 
Con dần lớn giữa vùng trời rất lạ
Nói tiếng người quên tiếng mẹ dần rồi
Ta đứng lặng nghe con cười trong sáng
Mừng mà lo lòng thắt thẽo dao cào
 
Có những lúc nhìn con mà tự hỏi
Nó còn mang bao nhiêu dấu quê nhà
Hay sẽ mất trong dòng đời nơi đất khách
Như chiếc lá lìa cành giữa gió  đưa
 
Ta cố nén những điều xưa rất nhỏ
Một câu ca một tiếng gọi thân quen
Một nén nhang tưởng chừng như vô nghĩa
Lại giữ hồn ta khỏi lạc đêm đen
 
Bạn đồng cảnh mỗi người mỗi số phận
Kẻ thành công kẻ lạc bước giữa đời
Có người chết trong lặng thầm đất lạ
Không một lần được gọi tiếng quê ơi!
 
Nấm xương tàn vùi chôn nơi đất khách
Hay nấm tro mang trở lại quê nhà
Họ nhấm mắt mà lòng còn tức tưởi
Không được nhìn lần cuối bóng quê cha
 
Những buổi tối ngồi nhìn ra cửa sổ
Mưa thu dầy như phủ kín không gian
Ta chợt thấy lòng mình như chiếc lá
Giữa trời xa rơi rớt đến vội vàng
 
Ta vẫn sống theo cuộc đời đưa đẩy
Đi và về qua những con đường quen
Vẫn mang máng những miền xa ký ức
Một quê nhà xa tắp tận mù sương
 
Có ai hiểu những điều ta không nói
Những nỗi buồn không thể gọi thành tên
Ta giữ kín như vết thương giấu kỹ
Chạm nhẹ vào cũng nhói buốt từng đêm
 
Thời gian đó dần mài mòn ký ức
Những thân quen khuất dấu đã vùi sâu
Chỉ còn lại một nỗi đau rất thật
Vết sẹo chiến tranh mãi chẵng phai màu
 
Ta tự hỏi đời mình còn gì nữa
Ngoài chuỗi ngày gượng sống giữa tha hương
Nhưng nhìn  đàn con tương lai tươi sáng
Ta dặn lòng mình vẫn phải kiên cường
 
Chúng đâu biết những tháng ngày tăm tối
Không biết gì về một cuộc chia ly
Ta chấp nhận làm người mang ký ức
Để đời con được bước tiếp con đi
 
Có những lúc ta muốn về quê cũ
Nhìn lại nơi đã bỏ lại sau lưng
Thực tại chắc như bức tường khép kín
Ngăn đời ta với quá khứ đau thương
 
Nên đành giữ quê hương trong ký ức
Một hồn dân tộc còn mãi trong tâm
Dẫu thực tại quê hương nhiều thay đỗi
Ta còn nguyên vẹn nỗi nhớ âm thầm
 
Giờ tóc bạc như mây chiều trước gió
Mỗi sớm mai lại thấy mình già thêm
Ta chậm bước giữa dòng đời vội vã
Cuộc thăng trằm nay thôi đã lặng im
 
Nếu một ngày ta rời xa cõi tạm
Chẳng mong gì ..chỉ lặng lẽ đi thôi
Không bia đá… xác hỏa thiêu tro bụi
Hồn về đâu ? gọi tiếng Tổ quốc ơi..!
                   3/20/26